Trong lớp học vẽ phong cảnh, người thầy là một họa sĩ chuyên nghiệp đầy kinh nghiệm đã đánh giá bài tập đầu tiên của tôi. Ông đứng im lặng trước bức tranh của tôi, một tay xoa xoa chiếc cằm. Tôi nghĩ: Thôi rồi. Chắc thầy sẽ nói nó tệ lắm.

Nhưng không.

Thầy nói ông thích bảng phối màu và cảm giác phóng khoáng. Rồi ông nói rằng những cái cây ở phía xa có thể nhạt màu hơn. Đám cỏ dại cần vẽ bớt sắc nét lại. Ông có quyền phê bình tác phẩm của tôi dựa trên quy luật phối cảnh và màu sắc, nhưng lời bình luận của ông thật chân thành và đầy nhân từ.

Chúa Jêsus hoàn toàn có thể kết án con người vì tội lỗi của họ, nhưng Ngài không dùng Mười Điều Răn để làm tuyệt vọng người đàn bà Sa-ma-ri tại giếng nước. Ngài nhẹ nhàng phê bình đời sống của bà chỉ bằng vài câu nói. Và bà nhận ra rằng việc tìm kiếm sự thỏa mãn đã dẫn bà đến chỗ phạm tội. Khi bà nhận biết điều đó, Chúa Jêsus đã bày tỏ chính Ngài là nguồn duy nhất đem đến sự thỏa mãn đời đời (Gi. 4:10-13).

Sự kết hợp của ân điển và lẽ thật mà Chúa Jêsus dùng trong tình huống này là điều chúng ta kinh nghiệm trong mối liên hệ với Ngài (1:17). Ân điển của Ngài khiến chúng ta không bị tuyệt vọng trong tội lỗi và lẽ thật của Ngài khiến chúng ta không nghĩ rằng tội lỗi đó chẳng nghiêm trọng.

Chúng ta có sẵn lòng mời Chúa Jêsus chỉ ra những lĩnh vực trong đời sống đang cần sự tăng trưởng để trở nên giống Ngài càng hơn không?