Cuộc sống của Gerald sụp đổ chỉ trong vòng sáu tháng. Khủng hoảng kinh tế đã hủy hoại công việc kinh doanh và tài sản của anh, rồi một tai nạn thảm khốc đã cướp đi mạng sống của con trai anh. Không chịu nổi cú sốc, mẹ anh lên cơn đau tim và qua đời, vợ anh bị trầm cảm, còn hai con gái nhỏ vẫn không thể nào nguôi ngoai. Tất cả những gì anh có thể làm là lặp lại lời của tác giả Thi Thiên: “Đức Chúa Trời của con ôi! Đức Chúa Trời của con ôi! Sao Ngài từ bỏ con?” (Thi. 22:1).

Điều duy nhất khiến Gerald có thể bước tiếp chính là niềm hy vọng rằng một ngày nào đó Đức Chúa Trời, Đấng đã khiến Chúa Jêsus sống lại, cũng sẽ giải cứu anh và gia đình khỏi mọi đau đớn để đến với sự sống đời đời đầy sự vui mừng. Đó là niềm hy vọng rằng Chúa sẽ đáp lại tiếng kêu xin giúp đỡ của anh. Giống như tác giả Thi Thiên là Đa-vít, trong nỗi tuyệt vọng, anh đã quyết định tin cậy Chúa giữa lúc đau khổ. Anh tiếp tục nắm lấy hy vọng rằng Chúa sẽ giải cứu anh (c.4-5).

Niềm hy vọng đó đã khiến cho Gerald có thể đứng vững. Qua nhiều năm, mỗi khi người khác hỏi thăm, anh chỉ có thể nói rằng: “Tôi vẫn đang tin cậy Chúa.”

Chúa đã tôn quý sự tin cậy đó và ban cho Gerald sự an ủi, sức lực cùng sự can đảm để tiếp tục bước tới. Dần dần gia đình anh được hồi phục khỏi cơn khủng hoảng, và chẳng bao lâu sau, Gerald chào đón đứa cháu đầu tiên. Tiếng khóc của anh giờ đây là lời chứng cho sự thành tín của Chúa. “Tôi không còn hỏi: ‘Sao Ngài từ bỏ con?’ nữa. Chúa đã ban phước cho tôi.”

Khi dường như không còn lại gì cả thì chúng ta vẫn còn có hy vọng.