Trước khi giờ nhóm cầu nguyện giữa tuần bắt đầu, chúng tôi trò chuyện về trăng trung thu đêm hôm trước. Mặt trăng tròn sáng vằng vặc, trông như ngồi trên đường chân trời. Tham gia vào cuộc trò chuyện của chúng tôi có bà Webb, một người tóc bạc yêu mến sự sáng tạo vĩ đại của Chúa. Bà biết khi đó vợ chồng tôi có hai đứa con, và bà muốn giúp tôi dạy con cách tốt nhất. Bà nói: “Đừng bao giờ bỏ lỡ cơ hội chỉ mặt trăng cho bọn trẻ!”

Bà Webb hẳn sẽ là một tác giả thi thiên tuyệt vời. Sự quan sát của bà được phản ánh trong mô tả của Đa-vít về những thiên thể “chẳng có lời nói… Nhưng tiếng của chúng dội vang khắp đất, và lời của chúng truyền đến tận cùng thế giới” (Thi. 19:3-4). Cả tác giả Thi Thiên và bà Webb đều không hề có ý định thờ lạy mặt trăng hay các ngôi sao, nhưng họ muốn tôn thờ Đấng đã sáng tạo nên chúng. Bầu trời và các tầng trời bày tỏ vinh quang của Chúa (c.1).

Chúng ta cũng hãy khích lệ những người xung quanh — từ em bé đến thiếu niên, đến người phối ngẫu và hàng xóm — để họ cũng dừng lại, ngắm nhìn và lắng nghe những sự rao truyền và công bố về vinh hiển của Chúa xung quanh chúng ta. Chú ý đến công việc tay Chúa làm sẽ dẫn chúng ta đến chỗ thờ phượng Đấng đáng kính sợ đằng sau công trình sáng tạo đó. Đừng bao giờ bỏ lỡ cơ hội.