Khi đang học năm thứ hai ở trường trung học, Abby và mẹ nghe tin về một thanh niên bị thương trầm trọng sau tai nạn máy bay — tai nạn đó cướp đi mạng sống của cha và mẹ kế anh ấy. Mặc dù không biết người này, nhưng mẹ của Abby nói: “Chúng ta cần phải cầu nguyện cho cậu ấy và gia đình”. Và họ đã cầu nguyện.

Vài năm trôi qua, khi Abby đến lớp ở trường đại học, một sinh viên mời cô ngồi cạnh anh. Chàng sinh viên đó là Austin Hatch, nạn nhân vụ rơi máy bay mà Abby đã cầu nguyện khi trước. Không lâu sau, họ hẹn hò và đã kết hôn với nhau vào năm 2018.

“Thật kỳ lạ khi nghĩ rằng lúc đó tôi đang cầu nguyện cho chồng tương lai của mình”, Abby trả lời phỏng vấn ngắn trước khi kết hôn. Thật dễ để giới hạn lời cầu nguyện của chúng ta cho những nhu cầu cá nhân và những người thân nhất của mình, mà không dành thời gian cầu nguyện cho người khác. Tuy nhiên, khi viết thư cho các tín hữu tại Ê-phê-sô, Phao-lô bảo họ “thường xuyên dùng mọi lời khẩn nguyện, nài xin, mà cầu nguyện trong Thánh Linh. Để đạt mục tiêu nầy, hãy kiên trì, tỉnh thức, và cầu nguyện cho tất cả các thánh đồ” (Êph. 6:18). Và I Ti-mô-thê 2:1 bảo chúng ta phải cầu nguyện “cho mọi người”, kể cả bậc cầm quyền.

Chúng ta hãy cầu nguyện cho người khác — ngay cả những người mà chúng ta không biết. Đó là một trong những cách chúng ta có thể “mang lấy gánh nặng cho nhau” (Ga. 6:2).