Ông Steve là một cựu chiến binh 62 tuổi, ông là người vô gia cư và chuẩn bị đi đến vùng khí hậu ấm, là nơi mà người ta có thể ngủ ngoài trời quanh năm. Một tối nọ, khi ông biểu diễn nghệ thuật vẽ tay để kiếm tiền — một thiếu nữ trẻ tiến đến và cho ông vài miếng bánh pizza. Ông Steve đã nhận với lòng biết ơn. Một lát sau, ông chia sẻ món quà đó với một người vô gia cư khác đang đói. Hầu như ngay lập tức, chính thiếu nữ đó mang đến một dĩa thức ăn khác, vì biết ông đã rộng rãi chia sẻ những gì mình được ban cho.

Câu chuyện của ông Steve minh chứng cho nguyên tắc được tìm thấy trong Châm Ngôn 11:25 rằng khi chúng ta rộng rãi với người khác, chúng ta cũng sẽ kinh nghiệm được sự rộng rãi. Nhưng chúng ta không nên ban cho với mong đợi được nhận lại điều gì đó; hiếm khi lòng rộng rãi của chúng ta được đền đáp nhanh chóng và rõ ràng như trường hợp của ông Steve. Thay vào đó, chúng ta đem đến sự giúp đỡ cho người khác để đáp ứng với lời dạy của Chúa (Phil. 2:3-4; I Gi. 3:17). Và khi chúng ta làm như vậy, Chúa vui lòng. Mặc dù Ngài không có bổn phận phải làm đầy lại ví hay bình của chúng ta, nhưng Ngài thường có cách để làm tươi mới chúng ta — đôi khi về vật chất, đôi khi về thuộc linh.

Ông Steve cũng đã chia sẻ dĩa pizza thứ hai với nụ cười và bàn tay rộng mở. Mặc dù thiếu thốn, ông là tấm gương cho việc sống rộng rãi, sẵn lòng và vui mừng chia sẻ những gì mình có với người khác thay vì tích trữ cho riêng mình. Khi Chúa dẫn dắt và thêm sức, ước mong chúng ta cũng được nhắc đến là người có tấm lòng rộng rãi.