Khi còn đi học, tôi thường bị bạn bè chế nhạo là “đồ còi xương”, “cây sậy”. Tôi hay đáp trả: “Gậy và đá có thể làm gãy xương tôi, nhưng lời nói sẽ không bao giờ khiến tôi tổn thương”. Nhưng ngay từ lúc còn nhỏ, tôi đã biết câu nói đó không đúng. Những lời nói tàn nhẫn, thiếu suy nghĩ sẽ gây tổn thương—đôi lúc những vết thương đó ăn sâu và kéo dài lâu hơn nhiều so với vết lằn từ roi hay đá.

An-ne biết rõ sự chua chát của những lời nói thiếu suy nghĩ. Chồng của bà là Ên-ca-na yêu thương bà, nhưng bà không có con, trong khi người vợ thứ hai của ông là Phê-ni-na lại có nhiều con. Trong một nền văn hóa đề cao giá trị của người phụ nữ dựa trên việc có con cái, Phê-ni-na đã làm cho nỗi đau của An-ne càng tệ hơn khi cứ liên tục “chọc tức bà”, và cứ làm vậy cho đến khi An-ne khóc và bỏ ăn (I Sa. 1:6-7).

Và có lẽ Ên-ca-na hiểu rõ điều đó, nhưng phản ứng thiếu kiên nhẫn của ông đã khiến bà thêm tổn thương, ông nói: “An-ne, sao mình khóc?… Tôi không đáng cho mình hơn mười đứa con trai sao?” (c.8).

Giống như An-ne, nhiều người trong chúng ta cảm thấy đau đớn vì những lời nói gây tổn thương. Và chúng ta thường phản ứng lại bằng cách tuôn ra những lời gây tổn thương ngược lại đối với họ. Nhưng tất cả chúng ta có thể chạy đến với Đức Chúa Trời yêu thương và giàu lòng thương xót để tìm được sức mạnh và sự chữa lành (Thi. 27:5, 12-14). Ngài làm chúng ta ngập tràn niềm vui và tình yêu, để nói ra những lời yêu thương và ân sủng.