Có thể chúng ta sẽ cảm thấy khó chịu khi cơ hội bị ngăn trở hoặc trì hoãn, đặc biệt khi chúng ta cảm thấy Chúa đã mở cửa để chúng ta phục vụ người khác. Lúc mới bắt đầu chức vụ, tôi có hai cơ hội phục vụ mà tôi nghĩ là ân tứ và kỹ năng của mình sẽ đáp ứng được nhu cầu của hội thánh, nhưng cả hai cánh cửa đó cuối cùng đóng lại. Sau hai lần thất vọng, tôi có cơ hội trong một vị trí khác, và tôi được chọn. Tiếng gọi mục vụ đó đã mở ra 13 năm tôi làm công tác chăn bầy và chạm đến nhiều cuộc đời.

Hai lần trong Công vụ 16, Chúa đã thay đổi hướng đi của Phao-lô và bạn đồng hành. Đầu tiên, “Đức Thánh Linh ngăn trở họ truyền đạo tại A-si-a” (c.6). Sau đó, “Khi đến gần My-si-a, họ cố gắng vào xứ Bi-thi-ni, nhưng Thánh Linh của Đức Chúa Jêsus không cho phép” (c.7). Họ không biết, nhưng Chúa có những kế hoạch khác phù hợp cho công việc Ngài và tôi tớ của Ngài. Việc Chúa ngăn trở những kế hoạch trước đó khiến họ phải lắng nghe Ngài và tin cậy nơi sự dẫn dắt của Ngài (c.9-10).

Ai trong chúng ta không đau buồn về điều mà ban đầu chúng ta nghĩ là sự mất mát đau đớn? Chúng ta cảm thấy bị tổn thương khi không có công việc ổn định, khi mất đi cơ hội phục vụ, khi sự thuyên chuyển bị trục trặc. Dù có thể lúc đó chúng ta cảm thấy nặng nề, nhưng thời gian sẽ cho thấy rằng đó là sự điều hướng của Chúa để trong ân sủng, Ngài đưa chúng ta đến nơi Ngài muốn, và chúng ta sẽ biết ơn Ngài.