Thomas biết mình cần làm gì. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Ấn Độ, anh được một gia đình người Mỹ nhận nuôi. Trong một lần trở về Ấn Độ, chứng kiến tình cảnh khốn khó của những đứa trẻ ở quê hương, anh biết mình cần phải giúp đỡ chúng. Anh bắt đầu lên kế hoạch quay trở lại Mỹ, hoàn tất việc học, tiết kiệm thật nhiều tiền và quay trở lại trong tương lai.

Rồi sau khi đọc Gia-cơ 2:14-18, trong phân đoạn này Gia-cơ hỏi: “Nếu một người bảo mình có đức tin nhưng không có hành động thì có ích gì không?” Thomas từng nghe một cô bé ở quê hương mình khóc với mẹ: “Nhưng mẹ ơi, con đói rồi!” Anh nhớ lại lúc còn bé, những lần bụng đói rã rời mà phải tìm thức ăn trong thùng rác. Thomas biết anh không thể chờ đến nhiều năm nữa mới giúp đỡ. Anh quyết định: “Mình sẽ bắt đầu ngay bây giờ!”

Ngày nay, trại trẻ mồ côi mà anh thành lập có năm mươi đứa trẻ đang được nuôi dưỡng và chăm sóc chu đáo, các em được giáo dục và được học biết về Chúa Jêsus – tất cả đều nhờ vào một người đã không trì hoãn làm những điều mà anh biết Chúa muốn mình làm.

Thông điệp của Gia-cơ cũng dành cho chúng ta. Bởi đức tin nơi Chúa Jêsus Christ, chúng ta nhận được những điều tuyệt vời – mối liên hệ với Ngài, sự sống sung mãn và niềm hy vọng tương lai. Nhưng có ích gì nếu chúng ta không giúp đỡ những người khốn khó? Bạn có nghe thấy tiếng rên khóc: “Tôi đang đói” không?