Giles Kelmanson, một nhân viên kiểm lâm ở Nam Phi đã mô tả cảnh tượng khó tin: hai con lửng mật chiến đấu với sáu con sư tử. Dù bị áp đảo về số lượng nhưng lửng mật không lùi bước trước những con thú săn mồi dữ tợn to hơn mình gấp mười lần. Sư tử nghĩ rằng quá đơn giản để giết lửng mật, nhưng đoạn video cho thấy những con lửng mật đã bỏ đi với vẻ hiên ngang.

Câu chuyện Đa-vít và Gô-li-át thậm chí còn khó tin hơn. Đa-vít trẻ tuổi và không có kinh nghiệm, đối đầu với gã khổng lồ Gô-li-át người Phi-li-tin. Đứng sừng sững trước người chiến binh trẻ, Gô-li-át sở hữu sức mạnh vô song và vũ khí vô địch – áo giáp đồng và cây lao có lưỡi vô cùng sắt bén (I Sam. 17:5-6). Đa-vít là một người chăn chiên non trẻ, ông chỉ mang theo cái ná khi đến chiến trường cùng với bánh mì và pho mát cho các anh (c.17-18).

Gô-li-át thách thức dân Y-sơ-ra-ên tham gia vào trận chiến, nhưng không ai dám chiến đấu. Vua Sau-lơ và “toàn dân Y-sơ-ra-ên… rất sợ hãi” (c.11). Hãy hình dung mọi người kinh ngạc ra sao khi Đa-vít ra trận. Điều gì đã cho Đa-vít sự can đảm mà không ai trong số những chiến binh can trường của Y-sơ-ra-ên có được? Hầu như mọi người đã để Gô-li-át chi phối tầm nhìn của họ. Nhưng Đa-vít nhìn thấy Chúa. Ông khẳng định: “Đức Giê-hô-va phó [Gô-li-át] vào tay ta” (c.46). Trong khi mọi người tin rằng Gô-li-át kiểm soát tình hình thì Đa-vít tin rằng Chúa vĩ đại hơn. Và với một hòn đá duy nhất trúng vào trán gã khổng lồ, đức tin của Đa-vít đã được chứng minh.

Chúng ta bị cám dỗ để tin rằng “Gô-li-át” (những nan đề) đang điều khiển mọi việc. Nhưng Chúa vĩ đại hơn, Ngài tể trị câu chuyện của cuộc đời chúng ta.