Ngày 18 tháng 7 năm 1983, một đại úy Không quân Hoa Kỳ biến mất khỏi Albuquerque, New Mexico không dấu vết. Ba mươi lăm năm sau, chính quyền tìm thấy ông ở California. Tờ Thời Báo New York đưa tin rằng: vì “chán nản công việc”, ông đã trốn chạy.

Ba mươi lăm năm trốn chạy, khoảng thời gian nửa đời người! Tôi tưởng tượng sự lo lắng và sợ hãi đã theo đuổi ông ấy trong suốt thời gian đó.

Nhưng phải thừa nhận là tôi cũng đã từng “trốn chạy”. Tôi chưa bao giờ chạy trốn khỏi một điều gì đó trong cuộc sống. Nhưng đôi khi tôi biết Chúa muốn tôi làm điều gì đó, điều mà tôi cần phải đối diện hoặc thú nhận, nhưng tôi không muốn làm. Và tôi cũng trốn chạy theo con đường riêng.

Tiên tri Giô-na được biết đến là người đã trốn chạy khi Chúa giao phó trách nhiệm rao giảng cho thành Ni-ni-ve (xem Giôn. 1:1–3). Nhưng tất nhiên, ông không thể chạy trốn khỏi Chúa. Có lẽ bạn đã nghe câu chuyện xảy ra (c.4, 17): một cơn bão, một con cá lớn, và ông bị nuốt chửng. Ở trong bụng cá, Giô-na phải đối diện với những gì ông đã làm và ông kêu cầu Chúa giúp đỡ (2:2).

Giô-na không phải là tiên tri hoàn hảo. Nhưng tôi cảm thấy được an ủi trong câu chuyện lạ lùng của ông, bởi vì dù Giô-na cố chấp nhưng Chúa không bao giờ lìa bỏ ông. Chúa vẫn đáp lời cầu nguyện của ông trong lúc tuyệt vọng, và Ngài nhân từ phục hồi người đầy tớ miễn cưỡng của Ngài (c.2) – cũng giống như Ngài làm với chúng ta.