Khi còn thơ ấu, tôi cũng tinh nghịch như bao đứa trẻ khác và tìm cách che giấu hành vi sai trái của mình để tránh gặp rắc rối. Tuy vậy, mẹ tôi thường biết được những gì tôi làm. Tôi nhớ mình đã ngạc nhiên khi mẹ biết những trò nghịch ngợm của tôi rất nhanh và chính xác. Khi tôi ngạc nhiên và hỏi làm thế nào mẹ biết thì bà luôn trả lời: “Mẹ có đôi mắt ở sau gáy”. Điều đó đã khiến tôi luôn chú ý quan sát đầu của mẹ mỗi khi bà quay lưng lại – liệu đó là đôi mắt vô hình hay là thật sự có con mắt dưới mái tóc đỏ của mẹ? Khi lớn lên, tôi không còn tìm bằng chứng về đôi mắt đó của mẹ và cũng nhận ra rằng những hành động xấu lúc nhỏ không hoàn toàn kín giấu như mình nghĩ. Việc mẹ luôn dõi theo chứng tỏ sự quan tâm và yêu thương của mẹ dành cho con cái.

Tôi biết ơn vì được mẹ chăm sóc rất chu đáo (mặc dù đôi khi hơi thất vọng vì tôi đã không nhận ra điều gì đó!), tôi còn biết ơn hơn vì Chúa “nhìn thấy tất cả con cái loài người” khi Ngài từ trên trời nhìn xuống chúng ta (Thi. 33:13). Ngài thấy rõ hơn cả những gì chúng ta thấy; Ngài nhìn thấy niềm vui, nỗi buồn của chúng ta và tình yêu thương chúng ta dành cho nhau.

Chúa thấy rõ tính cách thật của chúng ta và luôn biết chính xác điều chúng ta cần. Ngài nhìn thấu hết những điều trong lòng chúng ta, Ngài dõi theo những ai yêu mến Ngài và đặt hy vọng nơi Ngài (c.18). Ngài là người Cha đầy lòng yêu thương và quan tâm đến chúng ta.