Nhà thơ Ai-len Oscar Wilde từng nói rằng: “Khi còn trẻ, tôi đã nghĩ rằng tiền bạc là thứ quan trọng nhất trong đời; bây giờ khi già, tôi biết rằng điều đó đúng”. Đó chỉ là lời mỉa mai vì ông chỉ sống đến tuổi bốn mươi sáu, nên ông chưa hề “già”. Wilde hoàn toàn hiểu rằng cuộc sống không phải là vấn đề tiền bạc.

Tiền bạc là tạm thời; nó đến rồi đi. Vì thế, cuộc sống phải là điều gì đó quan trọng hơn tiền và những thứ mua được bằng tiền. Chúa Jêsus thách thức những người đương thời – cả giàu và nghèo – nghĩ đến một quan điểm giá trị khác. Trong Lu-ca 12:15, Chúa Jêsus phán rằng: “Hãy cẩn thận, đề phòng mọi thứ tham lam, vì sự sống của con người không cốt tại của cải mình dư dật”. Trong một nền văn hóa luôn tập chú đến việc có ‘nhiều hơn’, ‘mới hơn’ và ‘tốt hơn’, thì có những điều chúng ta cần nói về sự thỏa lòng, cũng như quan điểm về tiền bạc và của cải.

Sau khi gặp Chúa Jêsus, viên quan trẻ giàu có ra về cách buồn bã vì anh có rất nhiều của cải và anh không muốn từ bỏ (xem Lu. 18:18-25), nhưng người thâu thuế tên Xa-chê đã sẵn sàng ban cho phần lớn số của cải mà ông đã dành cả đời để thâu tóm (Lu. 19:8). Sự khác biệt nằm ở chỗ ông nhận biết tấm lòng của Đấng Christ. Trong ân điển của Ngài, chúng ta có thể có cái nhìn đúng đắn về những gì mình sở hữu – để chúng không trở thành những thứ sở hữu chúng ta.