Khi còn nhỏ, cô ấy đã nói những lời tồi tệ với bố mẹ mình. Cô không hề biết rằng đó là những lời cuối cùng cô dành cho họ. Bây giờ, sau nhiều năm được tư vấn, cô vẫn không thể tha thứ cho bản thân. Mặc cảm tội lỗi và sự hối tiếc khiến cô tê liệt.

Tất cả chúng ta đều sống với những hối tiếc – có những sự hối tiếc rất tồi tệ. Nhưng Kinh Thánh chỉ cho chúng ta một phương cách để vượt qua mặc cảm tội lỗi. Hãy cùng xem ví dụ sau đây.

Không hề có sự giấu diếm nào cho những việc Đa-vít đã làm. Đó là khoảng thời gian “các vua thường ra quân chinh chiến” nhưng “Đa-vít ở lại Giê-ru-sa-lem” (II Sam. 11:1). Ở xa trận chiến, vua đã cướp vợ của người khác và cố tình che giấu tội lỗi bằng cách giết người (c.2-5, 14-15). Chúa đã ngăn Đa-vít sa lầy trong tội lỗi (12:1-3), nhưng ông phải sống phần đời còn lại trong sự hối tiếc về tội lỗi mình.

Trong lúc Đa-vít đang vực dậy từ đống tro tàn thì vị tướng Giô-áp đã chiến thắng trận đánh mà lẽ ra ông phải lãnh đạo (12:26). Giô-áp khích lệ Đa-vít: “Bây giờ, bệ hạ hãy tập hợp số quân còn lại, kéo đến trước thành và chiếm lấy nó” (c. 28). Cuối cùng, Đa-vít đã trở lại vị trí mà Chúa đặt để, là lãnh đạo của đất nước và quân đội mình (c.29).

Khi chúng ta để cho quá khứ dày vò mình, thì chúng ta đang nói với Chúa rằng ân điển của Ngài không đủ. Dù chúng ta đã làm gì thì Cha Thiên Thượng luôn mở rộng vòng tay tha thứ của Ngài. Như Đa-vít, chúng ta sẽ nhận ân điển dư dật để trở lại cuộc chiến.