Khi còn nhỏ, Benjamin West muốn vẽ một bức tranh về chị gái của mình, nhưng cậu chỉ làm thành một mớ hỗn độn. Khi mẹ cậu nhìn thấy bức vẽ, bà hôn lên đầu cậu và nói: “Ồ, đó là Sally!” Sau này, ông nói rằng chính cái hôn đó đã biến ông thành họa sĩ – và là họa sĩ người Mỹ vĩ đại. Sự khích lệ có sức mạnh lớn lao.

Giống như cậu bé học vẽ đó, Phao-lô không được tín nhiệm nhiều khi ông mới bắt đầu chức vụ, nhưng Ba-na-ba đã xác nhận sự kêu gọi của ông. Nhờ sự khích lệ của Ba-na-ba, hội thánh đã chấp nhận Sau-lơ là một anh em trong Chúa (Cv. 9:27). Ba-na-ba cũng khuyến khích hội thánh non trẻ tại An-ti-ốt và giúp đỡ để nơi đó trở thành nơi có sức ảnh hưởng lớn nhất trong sách Công Vụ Các Sứ Đồ (11:22-23). Và nhờ sự khích lệ của Ba-na-ba, cũng như của Phao-lô, hội thánh tại Giê-ru-sa-lem đã đón nhận các tín hữu ngoại bang (15:19). Vì vậy, bằng nhiều cách, câu chuyện về Hội Thánh đầu tiên thực sự là câu chuyện về sự khích lệ.

Điều tương tự cũng nên được áp dụng trong đời sống của chúng ta. Có thể chúng ta nghĩ rằng sự khích lệ chỉ đơn giản là nói điều gì đó tử tế với người khác. Nhưng nếu nghĩ theo cách đó, chúng ta sẽ không nhận ra sức mạnh lâu dài của nó. Sự khích lệ là một trong những phương cách Chúa dùng để định hình đời sống mỗi cá nhân, cũng như của hội thánh.

Hãy cảm tạ Chúa về những khoảnh khắc bạn nhận được sự khích lệ và nỗ lực để đem đến sự khích lệ cho người khác.