Gần đầy, Geoff, con trai tôi tham gia một hoạt động “thử làm người vô gia cư”. Cháu dành ba ngày hai đêm sống trên đường phố, ngủ bên ngoài dưới nhiệt độ lạnh cóng. Không có thức ăn, tiền bạc hoặc nơi trú thân, cháu sống dựa vào lòng tốt của những người xa lạ. Một ngày nọ, Geoff chỉ có thức ăn duy nhất là miếng bánh sandwich mà một người đàn ông đã mua cho khi nghe cháu xin bánh mì cũ ở cửa hàng thức ăn nhanh.

Về sau, Geoff nói với tôi rằng đó là việc khó khăn nhất mà cháu từng làm, nhưng nó đã tác động sâu sắc đến cách nhìn của cháu đối với người khác. Cháu đã dành một ngày sau hoạt động đó để tìm những người vô gia cư đã đối xử tốt với cháu khi cháu sống trên đường phố, để làm cho họ những điều mà cháu có thể giúp được bằng cách đơn giản nhất. Họ rất ngạc nhiên khi biết Geoff không phải là người vô gia cư, và cảm thấy biết ơn khi cháu quan tâm đến họ và cố gắng nhìn cuộc sống qua đôi mắt của họ.

Trải nghiệm của con trai khiến tôi nhớ lại lời của Chúa Jêsus: “Ta trần truồng, các con mặc cho Ta; Ta ốm đau, các con chăm sóc Ta; Ta bị tù, các con thăm viếng Ta… khi các con làm điều ấy cho một người thấp kém nhất trong những anh em nầy của Ta, tức là đã làm cho Ta” (Mat. 25:36,40). Chúa kêu gọi chúng ta quan tâm đến nhu cầu của người khác, dù là một lời khích lệ hay một túi đồ dùng. Khi chúng ta đối xử tốt với người khác, tức là chúng ta làm cho Ngài.