Vào đêm tổng thống Hoa Kỳ Abraham Lincoln bị bắn tại nhà hát Ford năm 1865, trong túi của ông có cặp mắt kính, dụng cụ đánh bóng ống kính, con dao bỏ túi, đồng hồ đeo tay, khăn tay, ví da chứa tờ tiền liên bang năm đô-la, tám mẩu bài báo trong đó chứa vô số những lời khen ngợi ông và các chính sách của ông.

Tôi cảm thấy thắc mắc mục đích của tờ tiền Liên bang trong túi Tổng thống, nhưng tôi hầu như chắc chắn về mục đích của những mẩu bài báo. Ai cũng cần sự khích lệ, ngay cả người lãnh đạo vĩ đại như Lincoln! Bạn có nhìn thấy ông ấy, trong khoảnh khắc trước chương trình biểu diễn định mệnh, có lẽ ông đang đọc chúng cho vợ nghe?

Bạn có biết ai đang cần sự khích lệ không? Mọi người đều cần! Hãy nhìn xung quanh! Trong những người bạn thấy, không một ai thật sự tự tin như vẻ bề ngoài của họ. Tất cả chúng ta đều từng một lần thất bại, chịu những bình luận ác ý hay từng có một ngày với mái tóc xấu tệ và nghi ngờ bản thân.

Điều gì sẽ xảy ra nếu như tất cả chúng ta đều vâng theo mạng lệnh của Chúa để “làm vừa lòng người lân cận mình để giúp ích và xây dựng họ” (Rô. 15:2). Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta quyết tâm chỉ nói “lời ân hậu” mà “giống như tàng ong, ngon ngọt cho tâm hồn và khỏe mạnh cho xương cốt” (Châm. 16:24). Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta viết xuống những dòng này để bạn bè có thể đọc lại và thấm nhuần nó? Lúc đó, chúng ta sẽ có những tin nhắn để lưu giữ trong túi (hoặc điện thoại) của mình. Và chúng ta sẽ trở nên giống Chúa Jêsus hơn, là Đấng “không làm vừa lòng chính mình” nhưng sống vì người khác (Rô. 15:3).