Trong cuốn West with the Night, tác giả Beryl Markham kể lại công việc với Camciscan, con ngựa bất kham mà cô được giao nhiệm vụ thuần hóa. Cô xem Camciscan là đối thủ. Dù sử dụng chiến lược nào, cô cũng không bao giờ có thể chế ngự hoàn toàn con ngựa kiêu hãnh đó mà chỉ giành được một chiến thắng duy nhất trước sự cứng đầu của nó.

Có bao nhiêu người trong chúng ta cảm thấy như vậy trong trận chiến chế ngự cái lưỡi? Trong lúc so sánh cái lưỡi với hàm thiếc được tra vào miệng ngựa hay bánh lái của con tàu (Gia. 3:3-5), Gia-cơ cũng than thở: “Từ một miệng mà ra cả sự chúc tụng lẫn nguyền rủa sao? Thưa anh em của tôi, đừng như vậy” (c.10).

Vậy làm thế nào chúng ta có thể chiến thắng cái lưỡi? Sứ đồ Phao-lô đưa ra lời khuyên để chế ngự cái lưỡi. Việc đầu tiên là chỉ nói sự thật (Êph. 4:25). Tuy nhiên, đây không phải là sự cho phép nói lời thẳng thừng làm tổn thương người khác. Phao-lô tiếp tục với lời khuyên “chớ có một lời độc ác nào ra từ miệng anh em, nhưng khi đáng nói, hãy nói những lời tốt đẹp, có tính xây dựng” (c.29). Chúng ta cũng loại bỏ những điều xấu: “Hãy loại bỏ khỏi anh em những sự cay đắng, phẫn nộ, tức giận, la lối, lăng mạ, cùng mọi điều hiểm độc” (c.31). Điều này có dễ không? Không dễ nếu chúng ta làm bằng sức mình. Nhưng cảm ơn Chúa vì chúng ta có Đức Thánh Linh giúp đỡ khi nhờ cậy Ngài.

Như kinh nghiệm của Markham, kiên định với Camciscan là điều cần thiết trong cuộc chiến ý chí. Điều này cũng đúng trong việc chế ngự cái lưỡi.