Một trong những ký ức thời thơ ấu của tôi về hội thánh là hình ảnh vị mục sư bước xuống ở lối đi và bảo chúng tôi “nhớ đến nước của phép báp-têm”. Nhớ đến nước? Tôi tự hỏi: Làm sao có thể nhớ đến nước? Sau đó, ông mục sư tiến hành vẩy nước lên mọi người. Điều này làm tôi rất thích thú và khó hiểu khi còn bé.

Tại sao chúng ta nên nghĩ về phép báp-têm? Khi một người chịu báp-têm thì vấn đề không chỉ là nước. Phép báp-têm tượng trưng rằng bởi đức tin nơi Chúa Jêsus, chúng ta được mặc lấy Ngài (Ga. 3:27). Hay nói cách khác, đó là dấu mốc kỷ niệm chúng ta thuộc về Ngài và Ngài sống trong chúng ta và qua chúng ta.

Như thể ý nghĩa đó chưa đủ, phân đoạn này cho biết rằng nếu chúng ta được mặc lấy Đấng Christ thì trong Ngài, chúng ta có được địa vị là con cái Đức Chúa Trời (c.26). Như vậy, bởi đức tin chúng ta được hòa thuận với Đức Chúa Trời, không bởi tuân theo luật pháp Cựu Ước (c.23-25). Chúng ta không còn bị chia rẽ bởi giới tính, văn hóa và địa vị. Chúng ta được tự do và hiệp nhất nhờ Đấng Christ và bây giờ thuộc riêng về Ngài (c.29).

Vì vậy, có rất nhiều lý do chính đáng để ghi nhớ phép báp-têm và ý nghĩa của phép báp-têm. Chúng ta không chỉ tập trung vào cách thực hiện mà còn là ý nghĩa của phép báp têm, rằng chúng ta thuộc về Chúa Jêsus và trở thành con cái Đức Chúa Trời. Địa vị, tương lai và sự tự do tâm linh của chúng ta được tìm thấy nơi Ngài.