Hội thánh chúng tôi đã trải qua sự mất mát đau đớn khi mục sư Paul, người được ơn trong sự thờ phượng, qua đời ở tuổi ba mươi mốt sau tai nạn chèo thuyền. Mục sư Paul và vợ là DuRhonda không còn xa lạ với nỗi đau; họ đã phải chôn cất mấy đứa con còn thơ bé. Bây giờ sẽ có một ngôi mộ khác nằm cạnh các ngôi mộ nhỏ của những đứa trẻ này. Biến cố đau đớn của gia đình này như một cú sốc lớn đối với những người thân yêu của họ.

Đa-vít không xa lạ gì với khủng hoảng cá nhân và gia đình. Trong Thi Thiên 3, ông cảm thấy bất lực trước sự nổi loạn của con trai Áp-sa-lôm. Thay vì ở lại chiến đấu, ông chọn cách chạy trốn bỏ lại cung điện và ngai vàng (II Sa. 15:13-23). Mặc dù nhiều người nghĩ Đa-vít bị Chúa bỏ rơi (Thi. 3:2), nhưng ông biết rõ hơn; ông nhìn thấy Chúa là Đấng bảo vệ mình (c.3) và ông kêu cầu Ngài (c.4). DuRhonda cũng vậy, giữa lúc đau buồn, khi hàng trăm người tập trung để tưởng nhớ chồng mình thì cô nhẹ nhàng cất giọng hát bày tỏ lòng tin quyết nơi Chúa.

Khi bác sĩ báo kết quả không khả quan, khi áp lực tài chính đè nặng, khi những nỗ lực hòa giải mối quan hệ thất bại, khi cái chết đến với những người thân yêu, nguyện chúng ta cũng được khích lệ để nói rằng: “Nhưng lạy Đức Giê-hô-va! Ngài là cái khiên chở che con; Ngài là vinh quang của con và là Đấng làm cho con ngẩng đầu lên” (c.3).