Dave rất thích công việc của mình, nhưng trong một thời gian dài, anh cảm nhận sự thôi thúc cho một điều khác. Giờ đây anh sắp thực hiện được ước mơ và bước vào công tác truyền giáo. Nhưng lạ thay, anh bắt đầu có những nghi ngờ nghiêm trọng.

Anh nói với một người bạn: “Tôi không xứng đáng cho công tác này, Ban Truyền Giáo không thực sự biết rõ tôi. Tôi không đủ tốt.”

Nhiều người cũng giống như Dave. Nhắc đến tên Môi-se, chúng ta sẽ nghĩ đến sự lãnh đạo, năng lực và Mười Điều Răn. Chúng ta có khuynh hướng quên rằng Môi-se đã chạy trốn bốn mươi năm trong đồng vắng sau khi giết người. Chúng ta bỏ qua sự nóng giận và thoái thác của ông khi lưỡng lự vâng lời Chúa.

Khi Chúa hiện ra trao cho ông một sứ mạng (Xuất. 3:1-10), Môi-se thoái thác với lý do “con không đủ tốt”. Ông còn tranh luận dài với Chúa và hỏi Ngài: “Con là ai?” (c.11). Sau đó, Chúa phán với Môi-se: “TA LÀ ĐẤNG TỰ HỮU HẰNG HỮU” (c.14). Chúng ta không thể giải thích danh xưng mầu nhiệm đó, bởi vì Chúa đang mô tả sự hiện diện đời đời của Ngài cho Môi-se.

Ý thức về điểm yếu của mình là điều tốt. Nhưng nếu chúng ta dùng điều này để viện cớ khi Chúa kêu gọi thì chúng ta đang xúc phạm Ngài. Điều chúng ta thật sự đang nói là Chúa không đủ tốt.

Câu hỏi không phải là Tôi là ai? mà là ĐẤNG TỰ HỮU HẰNG HỮU là ai?