Khi còn là tác giả trẻ, tôi thường không cảm thấy tự tin khi tham gia những buổi hội thảo về viết lách. Xung quanh tôi là những người khổng lồ – những người được đào tạo chính quy hoặc có nhiều năm kinh nghiệm. Tôi thì không có gì ngoài đôi tai được hình thành từ ngôn ngữ, thanh điệu và ngữ điệu của bản Kinh Thánh King James. Có thể nói, điều đó giống như “khí giới” của tôi, là điều tôi quen thuộc. Việc tôi để “khí giới” đó định hình phong cách viết đã trở thành niềm vui cho tôi, và cho người khác.

Chúng ta không hiểu việc chàng chăn chiên trẻ tuổi Đa-vít cảm thấy không quen khi mặc áo giáp của Sau-lơ để chiến đấu với Gô-li-át (I Sa. 17:38-39). Đơn giản là vì Đa-vít không thể đi được trong bộ giáp đó. Ông nhận ra rằng khí giới của người này lại có thể trở thành nhà tù với người khác – “Con không thể mang khí giới nầy mà đi được” (c.39). Vì thế, Đa-vít tin tưởng và sử dụng những gì ông biết. Chúa đã chuẩn bị ông cho giây phút đó chỉ với những gì cần thiết (c.34-35). Cái trành ném đá và mấy viên đá là khí giới mà Đa-vít quen thuộc, Chúa đã dùng chúng để mang lại niềm vui cho đội quân Y-sơ-ra-ên ngày hôm đó.

Có bao giờ bạn cảm thấy thiếu tự tin về bản thân mình, suy nghĩ rằng “nếu tôi có những điều người khác có thì cuộc đời tôi sẽ khác biệt”? Hãy xem xét các ân tứ hoặc kinh nghiệm mà Chúa đã dành riêng cho bạn. Hãy tự tin với “khí giới” Chúa ban.