“Tôi sẽ rất thất vọng nếu cầu thủ trong đội làm điều đó”, một cầu thủ bóng gậy nói khi nhắc về cầu thủ người Nam Phi đã gian lận trong trận đấu năm 2016. Nhưng chỉ hai năm sau đó, cầu thủ này bị phát hiện trong một vụ bê bối gần giống như vậy.

Hiếm có điều gì giày vò chúng ta hơn là sự giả hình. Nhưng trong câu chuyện của Giu-đa được ký thuật ở Sáng Thế Ký chương 38, hành động giả hình của Giu-đa gần như dẫn đến hậu quả chết người. Khi hai con trai của ông qua đời không lâu sau khi cưới Ta-ma, Giu-đa đã lặng lẽ chối bỏ trách nhiệm chu cấp cho con dâu mình (c.8-11). Trong sự tuyệt vọng, Ta-ma cải trang thành kỹ nữ và Giu-đa đã ăn nằm với Ta-ma (c.15-16).

Khi Giu-đa biết con dâu góa bụa của mình mang thai, phản ứng của ông là giết người. Ông ra lệnh: “Hãy đem nó ra mà thiêu sống đi!” (c.24). Nhưng Ta-ma có bằng chứng để nói rằng Giu-đa là cha của đứa bé (c.25).

Thay vì phủ nhận sự thật, Giu-đa đã thừa nhận mình là người giả hình, và ông cũng thừa nhận trách nhiệm đối với Ta-ma. Giu-đa nói rằng: “Ta-ma đúng hơn ta” (c.26).

Đức Chúa Trời đã đan kết câu chuyện buồn của Giu-đa và Ta-ma vào câu chuyện cứu chuộc của Ngài dành cho chúng ta. Con cháu của Ta-ma (c.29-30) trở thành tổ phụ của Chúa Jêsus (Mat. 1:2-3).

Vì sao Sáng Thế Ký chương 38 lại có mặt trong Kinh Thánh? Vì đây là câu chuyện nói lên tấm lòng giả hình của con người và tấm lòng đầy yêu thương, ân điển và thương xót của Đức Chúa Trời.