Chuyện kể rằng vào năm 1763, khi đang đi trên con đường cheo leo ở Somerset, nước Anh, vị mục sư trẻ phải chui vào hang động để tránh sấm chớp và cơn mưa như trút nước. Khi nhìn ra hẻm núi Cheddar, ông suy ngẫm về nơi trú ẩn và sự bình an trong Chúa. Trong khi đợi ở đó, ông đã viết bài thánh ca: “Vầng Đá Muôn Đời”, với những dòng mở đầu đáng nhớ: “Xin núp trong Vầng Đá Muôn Đời, vì tôi phải nứt ra Ngài ôi!”

Chúng ta không biết liệu Augustus Toplady có nghĩ về kinh nghiệm của Môi-se khi núp trong hang đá lúc viết bài thánh ca này hay không (Xuất. 33:22), nhưng có lẽ ông đã nghĩ tới. Sách Xuất Ê-díp-tô Ký cho chúng ta biết Môi-se đã tìm kiếm sự đảm bảo và câu trả lời của Chúa. Khi Môi-se xin Chúa bày tỏ vinh quang của Ngài, Chúa đáp lại cách nhân từ: “Nhưng con không thể thấy mặt Ta, vì không ai thấy mặt Ta mà còn sống” (c.20). Chúa giấu Môi-se trong kẽ đá khi Ngài đi ngang qua, chỉ để cho Môi-se thấy phía sau Ngài thôi. Và Môi-se biết rằng Chúa ở cùng ông.

Như Chúa phán với Môi-se: “Chính Ta sẽ đi với con” (c.14), hãy tin cậy rằng chúng ta cũng có thể tìm được nơi trú ẩn trong Ngài. Có thể chúng ta trải qua nhiều bão tố trong cuộc đời, nhưng giống như Môi-se và vị mục sư người Anh trong câu chuyện, khi chúng ta kêu cầu cùng Chúa, Ngài sẽ ban cho sự bình an trong sự hiện diện của Ngài.