Bố vợ của tôi mới bước sang tuổi bảy mươi tám. Trong buổi họp mặt gia đình để chúc mừng bố, có người đã hỏi: “Cho đến bây giờ trong cuộc đời bố, điều quan trọng nhất bố học được là gì?” Và câu trả lời của ông là “Kiên nhẫn”.

Hãy kiên nhẫn. Có thể chúng ta cho rằng điều này quá đơn giản. Nhưng bố vợ tôi không khuyến khích sự lạc quan hay suy nghĩ tích cực cách mù quáng. Ông đã trải qua nhiều khó khăn trong suốt gần tám thập kỉ. Điều ông muốn nói không phải là niềm hy vọng mơ hồ rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn, mà là công việc của Đấng Christ trong cuộc đời ông.

“Hãy kiên nhẫn” – Kinh Thánh gọi đó là sự bền lòng – là điều bất khả thi nếu chỉ dựa vào sức mạnh ý chí. Chúng ta bền lòng vì Chúa đã hứa rất nhiều lần rằng Ngài sẽ ở cùng chúng ta, thêm sức và làm trọn mục đích của Ngài trên đời sống chúng ta. Đó là thông điệp Ngài phán với dân Y-sơ-ra-ên qua Ê-sai: “Đừng sợ vì Ta ở với con, chớ kinh khiếp vì Ta là Đức Chúa Trời của con! Ta sẽ làm cho con mạnh mẽ; phải, Ta sẽ giúp đỡ con, dùng tay phải công chính của Ta mà nắm giữ con” (Ês. 41:10).

Làm thế nào để “kiên nhẫn”? Theo Ê-sai, nền tảng của niềm hy vọng là bản tính của Chúa. Việc nhận biết sự tốt lành của Chúa giúp chúng ta thoát khỏi sự kìm kẹp của sợ hãi để bám vào Chúa và lời hứa rằng Ngài sẽ chu cấp mọi điều chúng ta cần mỗi ngày: sức lực, sự giúp đỡ, niềm an ủi, quyền năng và sự hiện diện của Ngài.