Cháu gái tôi với cô con gái bốn tuổi Kailyn đã cùng tôi có một buổi chiều thứ Bảy tuyệt vời cùng nhau. Chúng tôi thổi bong bóng ngoài sân, tô màu sách công chúa và ăn bánh mì kẹp mứt bơ lạc. Khi hai mẹ con cháu lên xe ra về, Kailyn nói qua cửa sổ với giọng dễ thương: “Đừng quên cháu nhé bà dì!” Tôi vội bước đến xe và nói nhỏ: “Bà sẽ không thể nào quên cháu. Bà hứa sẽ đến thăm cháu sớm!”

Trong Công Vụ chương 1, các môn đồ nhìn xem Chúa Jêsus khi “Ngài được cất lên” trời trước mắt họ (c.9). Tôi tự hỏi liệu họ có nghĩ rằng Thầy của họ sẽ quên họ không. Nhưng Chúa hứa rằng Ngài sẽ sai Đức Thánh Linh đến với họ và ban năng lực để họ đối mặt với sự bách hại sắp đến (c.8). Và Chúa phán rằng Ngài đi trước để sắm sẵn một chỗ cho họ và Ngài sẽ trở lại để đem họ đi với Ngài (Gi. 14:3). Tuy vậy, các môn đồ hẳn đã tự hỏi họ phải chờ đợi bao lâu. Có lẽ họ muốn nói rằng: “Chúa Jêsus ơi, xin đừng quên chúng con!”

Đối với chúng ta là những người đặt niềm tin nơi Chúa Jêsus, Ngài sống trong chúng ta qua Đức Thánh Linh. Có thể chúng ta vẫn thắc mắc khi nào Ngài sẽ trở lại và phục hồi chúng ta và muôn vật. Nhưng điều đó sẽ xảy ra – Ngài sẽ không quên chúng ta. “Vậy, anh em hãy khích lệ nhau và xây dựng nhau” (I Tês. 5:10-11).