Một lần nọ, tôi nghe kể về một sinh viên trong lớp giảng luận tại một viện thần học nổi tiếng. Cậu sinh viên trẻ, với sự tự tin của bản thân, đã giảng cách hùng hồn và đầy thuyết phục. Rồi anh ngồi xuống với sự hài lòng. Vị giáo sư dừng lại một lúc trước khi phản hồi. Ông nói: “Đó là một bài giảng mạnh mẽ, bố cục tốt và cảm động. Chỉ có một vấn đề duy nhất đó là đối tượng trong từng câu của bài giảng không phải là Chúa”.

Vị giáo sư đã nói lên vấn đề mà tất cả chúng ta đều có lúc mắc phải: Chúng ta nói như thể mình là diễn viên chính (nhấn mạnh đến những gì mình nói và làm) trong khi Chúa mới thực sự là đối tượng chính yếu trong cuộc đời. Chúng ta thường tuyên bố Chúa “là chủ” theo cách nào đó, nhưng lại hành động như thể mọi kết quả phụ thuộc vào chúng ta.

Kinh Thánh nhấn mạnh rằng Chúa là đối tượng chính trong cuộc đời chúng ta, là sức mạnh thật. Ngay cả những hành động đức tin cần thiết đều được thực hiện “trong danh Chúa” – trong sức mạnh của Ngài (Thi. 118:10-11). Chúa ban sự cứu rỗi, giải cứu và quan tâm đến từng nhu cầu của chúng ta. “Đó là việc của Đức Giê-hô-va” (c.23).

Vì thế, đừng cảm thấy áp lực. Bạn không cần phải buồn phiền, so sánh, làm việc cách miễn cưỡng hoặc lo lắng. Chúa tể trị mọi sự. Chúng ta chỉ cần tin cậy và đi theo sự hướng dẫn của Ngài với lòng vâng phục.