Bên ngoài ga tàu lửa Shibuya ở Tokyo là bức tượng tưởng nhớ chú chó Akita tên Hachiko. Hachiko được tưởng nhớ vì lòng trung thành đặc biệt với chủ, một vị giáo sư đại học đi làm mỗi ngày từ ga tàu này. Chú chó đi cùng với chủ mình tới ga mỗi buổi sáng và quay trở lại vào buổi chiều để đón chuyến tàu của ông.

Một ngày kia, vị giáo sư không trở về, thật buồn vì ông đã qua đời khi đang làm việc. Nhưng suốt quãng đời còn lại – hơn chín năm – chú chó Hachiko luôn đến ga tàu vào cùng thời điểm buổi chiều. Ngày qua ngày, bất kể thời tiết thế nào, chú chó vẫn trung thành chờ đợi người chủ quay về.

Phao-lô khen ngợi các tín hữu tại Tê-sa-lô-ni-ca về sự trung tín của họ, ông biểu dương họ về “công việc của đức tin”, “công lao của lòng yêu thương”, “sự kiên nhẫn trong hy vọng… nơi Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ” (I Tês. 1:3). Dù bị chống đối dữ dội, họ vẫn từ bỏ con đường cũ để “phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật và để chờ đợi Con Ngài từ trời, là Đức Chúa Jêsus” (c.9-10).

Niềm hy vọng sống còn mà những tín hữu ban đầu đặt nơi Cứu Chúa của họ và tình yêu của Ngài đã giúp họ vượt qua khó khăn và nhiệt thành chia sẻ đức tin. Họ tin chắc rằng không có gì tốt hơn là sống cho Chúa Jêsus. Thật phước hạnh khi biết rằng chính Đức Thánh Linh khiến họ dạn dĩ (c.5) cũng là Đấng ban năng quyền cho chúng ta ngày nay để hầu việc Chúa cách trung tín trong khi chờ đợi sự trở lại của Ngài.