Khi dân làng ở Pháp giúp những người Do Thái trốn khỏi Phát-xít Đức trong Đệ Nhị Thế Chiến, một số bài hát được cất lên trong khu rừng rậm rạp bao quanh ngôi làng – ra hiệu an toàn để những người tị nạn rời khỏi chỗ ẩn nấp. Những người dân dũng cảm trong làng Le Chambon-sur-Lignon đã đáp lại lời kêu gọi của mục sư André Trocmé và vợ ông là bà Magda, họ sẵn sàng cung cấp nơi ẩn náu trong thời chiến cho những người Do Thái tại cao nguyên lộng gió được biết đến là “La Montagne Protestante”. Tín hiệu âm nhạc đó đã biểu trưng cho sự can đảm của dân làng, giúp cứu hơn 3000 người Do Thái khỏi cái chết.

Trong một giai đoạn nguy hiểm khác, Đa-vít đã hát lên khi kẻ thù Sau-lơ sai những kẻ ám sát đến nhà ông vào ban đêm. Việc ông dùng âm nhạc không phải là tín hiệu; mà là bài ca biết ơn đối với Chúa là nơi ẩn náu của ông. Đa-vít reo mừng: “Nhưng con sẽ ca hát về sức mạnh của Chúa; Buổi sáng con sẽ hát lớn tiếng về sự nhân từ Chúa vì Chúa là đồn lũy của con, nơi trú ẩn trong lúc gian truân” (Thi. 59:16).

Lời ca ấy không phải là “tiếng còi hiệu trong đêm” lúc hiểm nguy. Thay vào đó, lời ca của Đa-vít nói lên lòng tin cậy nơi Chúa Toàn Năng. “Lạy Chúa là sức lực con, con sẽ ca ngợi Ngài; Vì Đức Chúa Trời là nơi ẩn náu của con” (c.17).

Lời ngợi khen của Đa-vít và tiếng hát của dân làng ở Le Chambon mời gọi chúng ta tôn cao Chúa bằng lời ca tiếng hát, cất lên những giai điệu cho Ngài dù cuộc sống có nhiều lo lắng. Sự hiện diện đầy yêu thương của Ngài sẽ khiến lòng chúng ta mạnh mẽ.