Trong bộ phim Đan Mạch mang tên Bữa Tiệc Của Babette, một người tị nạn Pháp xuất hiện ở ngôi làng ven biển. Có hai chị em lớn tuổi, là lãnh đạo tôn giáo của cộng đồng đã đón nhận cô, và trong mười bốn năm, Babette làm quản gia cho họ. Khi Babette dành dụm được số tiền lớn, cô mời mười hai người trong cộng đoàn một bữa ăn xa hoa kiểu Pháp với trứng cá muối, chim cút trong bánh ngàn lớp, và nhiều món khác.

Khi chuyển từ món này sang món khác, các thực khách được thư giãn; một vài người tìm thấy sự tha thứ, một số khác tìm thấy tình yêu nhen nhóm, và một vài người bắt đầu nhớ lại những điều lạ lùng họ từng chứng kiến và những lẽ thật được học từ thời thơ ấu. Họ nói: “Mọi người có nhớ chúng ta đã được dạy điều gì không?” “Hỡi các con cái bé mọn, hãy yêu thương nhau”. Khi bữa ăn kết thúc, Babette tiết lộ với hai chị em rằng cô đã dành hết số tiền mình có cho bữa tiệc này. Cô đã cho đi tất cả – kể cả cơ hội được trở lại cuộc sống trước đây, là một đầu bếp nổi tiếng ở Paris – để bạn bè khi dự tiệc có thể mở lòng với nhau.

Chúa Jêsus sống trong thế gian như người khách lạ và đầy tớ, và Ngài đã cho đi tất cả để thỏa đáp sự khao khát thuộc linh của chúng ta. Trong sách Phúc Âm Giăng, Chúa nhắc nhở những người nghe Ngài rằng khi tổ phụ họ lang thang và đói khát trong hoang mạc, Đức Chúa Trời đã chu cấp chim cút và bánh cho họ (Xuất. 16). Thức ăn có thể làm thỏa mãn trong chốc lát, nhưng Chúa Jêsus hứa rằng những ai tiếp nhận Ngài là “bánh của sự sống” sẽ “sống đời đời” (Gi. 6:48, 51). Sự hy sinh của Ngài thỏa đáp khao khát thuộc linh của chúng ta.