Bên trong nhà thờ Thánh Patrick ở Dublin, Ireland có một cánh cửa kể lại câu chuyện cách đây năm thế kỷ. Năm 1492, hai nhà Butlers và FitzGeralds đánh nhau để giành lấy địa vị cao trong vùng. Cuộc chiến leo thang nên nhà Butlers đến trú ẩn trong nhà thờ. Khi nhà FitzGeralds đến để yêu cầu đình chiến, nhà Butlers không dám mở cửa. Vì vậy, nhà FitzGeralds đã đục một cái lỗ trên cửa, và người lãnh đạo đưa tay qua cầu hòa. Sau đó hai gia đình hòa giải, và hai kẻ thù trở thành bạn hữu.

Đức Chúa Trời có một cánh cửa hòa giải mà sứ đồ Phao-lô say sưa kể trong bức thư gửi cho hội thánh Cô-rinh-tô. Theo kế hoạch và bởi tình yêu vô hạn của Ngài, Đức Chúa Trời đã biến mối liên hệ tan vỡ của con người thành mối liên hệ được phục hồi thông qua sự chết của Đấng Christ trên thập tự giá. Chúng ta bị phân cách với Đức Chúa Trời, nhưng trong ơn thương xót của Ngài, Ngài không bỏ mặc chúng ta. Ngài ban cho chúng ta sự phục hồi với chính Ngài – “không kể tội lỗi cho loài người” (II Cô. 5:19). Công lý được làm trọn khi “Đức Chúa Trời đã làm cho [Chúa Jêsus] Đấng không hề biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta”, để trong Đấng ấy chúng ta được hòa thuận với Đức Chúa Trời (c.21).

Ngay khi chấp nhận sự hòa giải của Chúa, chúng ta được giao cho nhiệm vụ quan trọng là mang thông điệp đó đến với người khác. Chúng ta đại diện cho Đức Chúa Trời vĩ đại và yêu thương, Đấng ban sự tha thứ và phục hồi trọn vẹn cho những ai tin nhận Ngài.