Khi cơn bão Florence giáng xuống thành phố Wilmington, bang North Carolina với sức tàn phá khủng khiếp, con gái tôi chuẩn bị rời khỏi nhà. Cháu chờ đợi đến phút cuối với hy vọng bão sẽ đổi hướng. Tuy vậy, lúc đó cháu vội vã lựa ra những giấy tờ, hình ảnh và đồ đạc quan trọng, cố gắng quyết định nên mang theo những gì. Sau này cháu kể với tôi rằng: “Con không ngờ quyết định rời bỏ khó khăn đến vậy, nhưng lúc đó con không biết khi mình trở lại, nơi đó sẽ thế nào”.

Bão tố cuộc đời ập đến dưới nhiều hình thức: bão, lốc xoáy, động đất, lũ lụt, những nan đề không mong muốn trong hôn nhân hoặc với con cái, đột ngột mất sức khỏe hoặc tài chính. Rất nhiều thứ chúng ta xem trọng có thể bị cuốn đi trong phút chốc.

Giữa những cơn bão tố, Kinh Thánh chỉ cho chúng ta nơi an toàn nhất: “Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức mạnh của chúng con, Ngài hằng giúp đỡ trong cơn hoạn nạn. Vì vậy, chúng con chẳng sợ hãi dù đất biến đổi” (Thi. 46:1-2).

Tác giả của Thi Thiên này là con cháu của một người mà trước đây dòng dõi ông đã phục vụ Chúa nhưng sau đó chống nghịch Ngài và bị chết trong một trận động đất (xem Dân. 26:9-11). Quan điểm mà họ chia sẻ cho thấy sự khiêm nhường và hiểu biết sâu sắc về sự vĩ đại, lòng thương xót và tình yêu cứu chuộc của Chúa.
Hoạn nạn sẽ xảy đến, nhưng Chúa thắng hơn tất cả. Những người chạy đến với Đấng Cứu Thế nhận biết rằng Ngài không hề bị rúng động. Trong vòng tay yêu thương đời đời của Ngài, chúng ta tìm thấy chốn bình an.