Trong lúc tham quan phòng trưng bày Tate Modern ở Luân Đôn, tôi chú ý đến tác phẩm của nghệ sĩ người Brazil – Cildo Meireles. Đó là tòa tháp khổng lồ được tạo thành từ hàng trăm chiếc radio cũ, được bật và điều chỉnh ở nhiều tần số khác nhau, tạo ra một tạp âm khó hiểu, không thể giải mã được. Meirele gọi tác phẩm điêu khắc này là Ba-bên.

Cái tên đó rất thích hợp. Tại tháp Ba-bên ban đầu, Đức Chúa Trời đã ngăn trở nỗ lực vươn lên trời của loài người bằng cách làm lộn xộn ngôn ngữ nhân loại. Không còn có thể giao tiếp với nhau, loài người đã chia thành các dân tộc theo nhiều phương ngữ khác nhau (c.10, 26). Bị chia rẽ về ngôn ngữ, kể từ đó con người đã phải vật lộn để hiểu nhau.

Đây là phần hai của câu chuyện. Khi Đức Thánh Linh giáng trên các môn đồ đầu tiên vào Lễ Ngũ Tuần, Ngài khiến họ ca ngợi Đức Chúa Trời bằng nhiều ngôn ngữ của những người có mặt ở Giê-ru-sa-lem ngày hôm đó (Cv. 2:1-12). Thông qua phép lạ này, mọi người bất kể quốc tịch hay ngôn ngữ đều được nghe chung một thông điệp. Sự lộn xộn của Ba-bên đã bị đảo ngược.

Trong thế giới chia rẽ về dân tộc và văn hóa thì đây là tin tức tốt lành. Qua Chúa Jêsus, Đức Chúa Trời đang hình thành một nhân loại mới từ mọi quốc gia, dân tộc và ngôn ngữ (Khải. 7:9). Khi đứng tại phòng trưng bày Tate Modern, tôi tưởng tượng tất cả những chiếc radio đó đột nhiên chuyển sang tín hiệu mới và phát cùng một bài hát cho tất cả mọi người trong phòng: “Ngợi ca Chúa từ ái ban ơn lạ lùng”.