Bạn của tôi nhận được tin mình bị ung thư, bác sĩ khuyên cô ấy nên thu xếp công việc của mình. Cô ấy gọi cho tôi, khóc nức nở vì lo lắng cho chồng và con nhỏ. Tôi đã chia sẻ nan đề của cô ấy để kêu gọi bạn bè của cả hai cùng cầu nguyện. Chúng tôi vui mừng khi một bác sĩ khác khích lệ cô ấy đừng từ bỏ hy vọng và nói rằng đội ngũ bác sĩ của ông sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp cô. Mặc dù có những ngày thật khó khăn, nhưng cô đã tập chú vào Chúa thay vì nan đề. Cô ấy đã không bỏ cuộc.

Đức tin bền bỉ của bạn tôi khiến tôi nhớ đến người phụ nữ tuyệt vọng trong Lu-ca 8. Mòn mỏi suốt mười hai năm đau khổ, thất vọng và sống tách biệt, bà đến gần Chúa Jêsus và đưa tay rờ trôn áo Ngài. Bà được chữa lành ngay lập tức vì hành động bởi tin cậy: cứ hy vọng… tin rằng Chúa Jêsus có thể làm những điều mà người khác không thể… dù hoàn cảnh dường như vô vọng (c.43-44).

Có thể chúng ta trải qua nỗi đau tưởng chừng như vô tận, những hoàn cảnh dường như vô vọng hoặc đợi chờ trong mòn mỏi. Có lẽ chúng ta trải qua những lúc nan đề chồng chất. Có lẽ chúng ta không kinh nghiệm được sự chữa lành mà mình mong đợi khi tiếp tục tin cậy Đấng Christ. Nhưng ngay cả khi như vậy, Chúa Jêsus mời gọi chúng ta tiếp tục đến với Ngài, tin cậy Ngài và không bao giờ từ bỏ hy vọng, tin rằng Ngài luôn quyền năng, đáng tin cậy và luôn ở gần.