Tất cả đều yên tĩnh, ngoại trừ âm thanh của những dòng dung nham đang tràn ra từ các bìa rừng nhiệt đới. Người dân vô cùng lo lắng nhưng cũng đầy kinh ngạc. Hầu hết các ngày, họ gọi nơi này là “thiên đường”. Tuy nhiên, vào ngày này, các khe nứt phun trào lửa ở quận Puna, Hawaii nhắc mọi người nhớ rằng Chúa đã tạo thành những hòn đảo này qua sức mạnh không thể chế ngự của núi lửa.

Dân Y-sơ-ra-ên ngày xưa cũng đối diện với một sức mạnh không thể chế ngự. Khi vua Đa-vít rước Hòm Giao Ước về (II Sam. 6:1-4), họ đã múa hát vui mừng (c.5) cho tới khi một người thình lình chết vì giơ tay ra đỡ lấy Hòm Giao Ước (c.6).

Có lẽ chúng ta bị cám dỗ để nghĩ Chúa là Đấng không thể đoán trước được giống như ngọn núi lửa, Ngài có thể tạo dựng và Ngài cũng có thể hủy diệt. Tuy nhiên, chúng ta cần nhớ rằng Chúa đã ban những hướng dẫn cụ thể cho dân Y-sơ-ra-ên về thái độ cần có đối với những vật thánh được biệt riêng cho sự thờ phượng Ngài (xem Dân. 4). Y-sơ-ra-ên có đặc ân được đến gần Đức Chúa Trời, nhưng họ không thể đến gần Ngài với thái độ bất cẩn.

Hê-bơ-rơ 12 nhắc lại ngọn núi là “ngọn lửa hừng”, nơi đó Chúa ban Mười Điều Răn cho Môi-se. Ngọn núi đó đã làm dân sự khiếp sợ (c.18, 21). Nhưng tác giả đã nói đến một điều tương phản với khung cảnh đó: “Nhưng anh em đã đến gần… Đức Chúa Jêsus, Đấng Trung Gian của giao ước mới” (c.22 – 24). Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời đã mở con đường cho chúng ta đến gần Cha đầy uy quyền nhưng cũng đầy yêu thương.