Khi học cấp hai, tôi có một “người bạn đôi lúc”. Chúng tôi là “bạn thân” ở nhà thờ (nơi tôi gần như là bạn nữ duy nhất bằng tuổi cô ấy), và thỉnh thoảng chúng tôi đi chơi cùng nhau sau giờ học ở trường. Nhưng ở trường thì khác, cô ấy sẽ chỉ chào tôi khi không có ai xung quanh. Nhận ra điều này nên tôi hiếm khi gặp cô ấy ở trường. Tôi biết giới hạn của tình bạn này.

Có lẽ tất cả chúng ta đều từng đau lòng vì thất vọng về những tình bạn một chiều hay có giới hạn. Nhưng có một loại tình bạn vượt trên mọi ranh giới. Đó là tình bạn mà chúng ta có với những người cam kết chia sẻ hành trình cuộc sống với chúng ta.

Đa-vít và Giô-na-than là những người bạn như vậy. Tâm hồn của Giô-na-than “kết chặt với tâm hồn” Đa-vít và ông yêu thương Đa-vít như chính mình (I Sam. 18:1-3). Mặc dù Giô-na-than sẽ là người kế vị sau khi vua cha là Sau-lơ qua đời, nhưng ông vẫn trung thành với Đa-vít, người mà Chúa đã chọn để làm vua. Giô-na-than thậm chí còn giúp Đa-vít thoát khỏi hai âm mưu tiêu diệt của Sau-lơ (19:1-6; 20:1-42).

Dù gặp nhiều trở ngại nhưng Giô-na-than và Đa-vít vẫn là bạn – điều này bày tỏ lẽ thật trong Châm Ngôn 17:17: “Bạn bè thương mến nhau luôn luôn”. Tình bạn trung thành của họ cũng giúp chúng ta hiểu phần nào về mối quan hệ yêu thương của Chúa với chúng ta (Gi. 3:16; 15:15). Thông qua tình bạn như thế, chúng ta càng hiểu hơn về tình yêu của Chúa.