Mục sư Watson Jones nhớ lại lúc ông mới tập chạy xe đạp. Khi bố đang đi theo bên cạnh thì cậu bé Watson lúc nhỏ thấy mấy bạn gái ngồi ngoài cổng, liền nói: “Bố ơi, con chạy được rồi!” Nhưng cậu không chạy được. Cậu đã nhận ra cách muộn màng rằng cậu vẫn chưa biết cách giữ thăng bằng mà không cần có bố đi bên cạnh. Cậu bé vẫn chưa trưởng thành như mình nghĩ.

Cha Thiên Thượng mong muốn chúng ta lớn lên và “trở nên người trưởng thành, đạt đến tầm vóc đầy trọn của Đấng Christ” (Êph. 4:13). Nhưng sự trưởng thành thuộc linh khác với trưởng thành tự nhiên. Cha mẹ nuôi dạy con cái để chúng có thể tự lập, để không còn phụ thuộc vào cha mẹ nữa. Còn Cha Thiên Thượng giúp chúng ta trưởng thành để phụ thuộc vào Ngài nhiều hơn.

Sứ đồ Phi-e-rơ mở đầu bức thư bằng lời hứa về “ân điển và bình an… nhờ sự nhận biết Đức Chúa Trời và Đức Chúa Jêsus, Chúa chúng ta” và ông kết thúc bằng cách thúc giục chúng ta “tăng trưởng” trong “ân điển và sự hiểu biết Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ” (II Phi. 1:2; 3:18). Cơ Đốc nhân trưởng thành sẽ càng thấy mình cần Chúa Jêsus hơn.

Mục sư Watson cảnh báo: “Một số người cứ gạt tay Chúa Jêsus ra khỏi tay lái của cuộc đời mình” như thể chúng ta không cần đôi bàn tay mạnh mẽ của Ngài giữ chúng ta, nâng đỡ và ôm lấy khi chúng ta chao đảo và vấp ngã. Càng tăng trưởng, chúng ta càng phụ thuộc vào Đấng Christ. Chúng ta chỉ tăng trưởng bằng cách đâm rễ sâu hơn trong ân điển và sự hiểu biết về Ngài.