Trong truyện ngụ ngôn cổ Cậu Bé Và Những Hạt Phỉ, có một cậu bé thò tay vào lọ hạt phỉ và bốc một nắm thật to. Nhưng nắm tay của cậu quá đầy nên bị kẹt lại trong lọ. Không muốn bỏ mất một hạt phỉ nào, cậu bé bắt đầu khóc. Cuối cùng, cậu được khuyên là nên bỏ bớt một số hạt để có thể rút tay ra khỏi lọ. Lòng tham có thể là ông chủ khó tính.

Người thầy khôn ngoan của sách Truyền Đạo minh họa điều này bằng bài học về bàn tay và điều chúng ta có thể học được từ đó. Ông so sánh kẻ lười biếng với kẻ tham lam khi viết: “Kẻ ngu dại khoanh tay lười biếng, tự hủy hoại chính mình. Thà đầy một lòng bàn tay mà được thư thái, còn hơn là đầy cả hai bàn tay mà phải lao khổ, và chạy theo luồng gió thổi” (4:5-6). Trong khi người lười biếng cứ chần chừ cho đến khi bị hủy hoại, thì những người theo đuổi sự giàu có nhận ra những nỗ lực của họ là “hư không – thật là công việc cực nhọc” (c.8).

Theo người truyền đạo, thái độ cần có là thoát khỏi sự lao khổ vì tham lam và thỏa lòng với những điều mình có, vì những gì thuộc về chính mình sẽ còn lại. Như Chúa Jêsus đã nói: “Một người nếu được cả thế gian mà mất linh hồn mình thì có ích gì?” (Mác 8:36).