Tiếng còi báo động ngày càng inh ỏi khi xe cứu hộ vượt qua xe của tôi. Ánh đèn nhấp nháy của nó lóe sáng qua kính chắn gió của xe tôi, rọi sáng dòng chữ “chất độc hại” được in ở bên hông xe tải. Sau đó, tôi được biết chiếc xe đó đang chạy thật nhanh đến phòng thí nghiệm khoa học, nơi thùng axit sunfuric hơn 1.500 lít đang bắt đầu rò rỉ. Nhân viên cứu hộ phải giải quyết ngay lập tức vì nó có khả năng làm hỏng bất cứ thứ gì nó tiếp xúc.

Khi nghĩ về câu chuyện này, tôi tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu còi báo động vang lên mỗi khi một lời nói cay nghiệt hay chỉ trích thốt ra từ miệng tôi? Thật đáng buồn vì nó sẽ kêu to inh ỏi hơn cả tiếng ồn xung quanh nhà tôi.

Tiên tri Ê-sai cũng nhận biết như vậy về tội lỗi của mình. Khi nhìn thấy vinh quang của Chúa trong một khải tượng, ông nhận biết mình không xứng đáng. Ông nhận ra rằng ông là “người có môi ô uế”, sống giữa một dân có môi ô uế (Ês. 6:5). Những việc xảy ra tiếp theo cho tôi niềm hy vọng. Một thiên sứ đưa than lửa đỏ chạm vào môi ông và nói: “Lỗi ngươi đã được xóa rồi, tội ngươi được tha rồi” (c.7).

Chúng ta phải liên tục đưa ra những lựa chọn về lời nói – cả nói và viết. Liệu đó sẽ là những lời “nguy hại”, hay chúng ta sẽ để vinh quang Chúa tra xét và ân điển Ngài chữa lành để giúp chúng ta tôn vinh Ngài bằng mọi điều chúng ta bày tỏ?