Ở tiểu bang nơi tôi sống tại Hoa Kỳ, mùa đông rất khắc nghiệt với nhiệt độ âm và tuyết rơi không ngừng. Vào một ngày lạnh giá, khi tôi dọn tuyết hình như cả ngàn lần, người đưa thư dừng lại và hỏi tôi cảm thấy thế nào. Tôi trả lời rằng tôi không thích mùa đông và chán ngán những trận tuyết. Sau đó tôi nói rằng công việc của anh hẳn là khá khó khăn trong điều kiện thời tiết khắt nghiệt này. Anh đáp: “Vâng, nhưng ít ra tôi vẫn có một công việc. Rất nhiều người không tìm được việc làm. Tôi biết ơn vì mình có việc để làm”.

Phải thừa nhận rằng tôi khá xấu hổ trước thái độ biết ơn của anh ấy. Khi ở trong hoàn cảnh không thuận lợi, chúng ta dễ xem thường mọi điều mà chúng ta cần phải biết ơn.

Sứ đồ Phao-lô nói với các tín hữu tại Cô-lô-se rằng: “Hãy để sự bình an của Đấng Christ ngự trị lòng anh em, là bình an mà anh em đã được gọi đến trong một thân thể, và hãy tỏ lòng biết ơn” (Côl. 3:15). Ông viết cho hội thánh Tê-sa-lô-ni-ca rằng: “hãy cảm tạ Chúa trong mọi hoàn cảnh, vì đó là ý muốn của Đức Chúa Trời đối với anh em trong Đấng Christ Jêsus” (I Tês. 5:18).

Ngay cả khi đối diện với những khó khăn và đau đớn, chúng ta vẫn có thể cảm nhận sự bình an của Chúa và để sự bình an đó ngự trị tấm lòng mình. Trong sự bình an của Chúa, chúng ta sẽ được nhắc nhở về những điều mình được ban cho trong Đấng Christ. Và chúng ta sẽ thật sự biết ơn.