Tôi nán lại nơi trưng bày những chiếc đèn cổ ở viện bảo tàng. Bảng thông tin cho biết chúng có xuất xứ từ Israel. Được trang trí với thiết kế chạm khắc, những chiếc bình bằng đất sét hình bầu dục này có hai lỗ hở – một để rót dầu và một để đặt tim đèn. Mặc dù người Y-sơ-ra-ên thường sử dụng loại đèn này để đặt ở hốc tường, nhưng nó chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay.

Có lẽ ngọn đèn nhỏ bé này đã truyền cảm hứng cho vua Đa-vít để viết bài ca ngợi khen Chúa rằng: “Đức Giê-hô-va ôi! Ngài là ngọn đèn của con, Đức Giê-hô-va sẽ chiếu vào sự tăm tối của con” (II Sa. 22:29). Đa-vít đã hát bài ca này sau khi Chúa giúp ông thắng trận. Kẻ thù cả bên trong lẫn bên ngoài đất nước truy đuổi ông và muốn giết ông. Bởi vì có Chúa nên Đa-vít không thu mình trong bóng tối. Ông bước tới, đối diện với kẻ thù bằng lòng tin đến từ sự hiện diện của Chúa. Với sự vùa giúp của Chúa, ông có thể nhìn thấy rõ mọi điều, vì thế ông đã đưa ra những quyết định đúng đắn cho bản thân, cho quân đội và cho cả đất nước.

Bóng tối mà Đa-vít đề cập trong bài ca của ông có lẽ là nỗi sợ yếu đuối, thất bại và sự chết. Nhiều người trong chúng ta cũng sống với nỗi lo tương tự, khiến chúng ta căng thẳng và lo âu. Khi bóng tối đè nặng trên chúng ta, chúng ta có thể tìm thấy sự bình an vì biết Chúa ở cùng. Ngọn lửa thiêng liêng của Đức Thánh Linh sống trong chúng ta để soi rọi con đường của chúng ta cho đến ngày gặp Chúa Jêsus mặt đối mặt.