Các nhà khoa học biết rằng hành tinh của chúng ta cách mặt trời một khoảng thích hợp để hưởng lợi từ sức nóng của nó. Gần hơn một chút thì tất cả nước sẽ bốc hơi như trên sao Kim. Xa hơn một chút thì mọi thứ sẽ đóng băng như ở sao Hỏa. Trái đất cũng có kích thước hợp lý để tạo ra trọng lực phù hợp. Trọng lực ít hơn sẽ làm cho mọi thứ trở nên phi trọng lượng như trên mặt trăng, trong khi trọng lực nhiều hơn sẽ giữ các loại khí độc bóp nghẹt sự sống như trên sao Mộc.

Các tương tác vật lý, hóa học và sinh học phức tạp trên thế giới mang dấu ấn của Đấng Tạo Hóa khôn ngoan. Chúng ta biết một chút về công trình tinh xảo này khi Chúa nói với Gióp về những điều vượt tầm hiểu biết của chúng ta. Chúa hỏi: “Khi Ta đặt nền trái đất thì con ở đâu? Chắc con biết ai ấn định kích thước địa cầu, và ai giăng dây đo trái đất? Nền nó tựa trên cái gì, ai đã đặt hòn đá góc cho nó?” (Gióp 38:4-6).

Có chút ý niệm về sự rộng lớn của cõi tạo vật khiến chúng ta kinh ngạc trước đại dương bao la của trái đất, cúi đầu trước Đấng “đã dùng các cửa mà ngăn biển lại khi nước tuôn trào từ đáy vực sâu… [Đấng nói] ‘Ngươi chỉ đến đây thôi, không đi xa hơn’” (c.8-11). Với lòng kinh ngạc, nguyện chúng ta hòa lòng với những ngôi sao mai và trỗi khúc hoan ca với các thiên sứ (c.7), bởi vì thế giới kì công này được tạo dựng để chúng ta nhận biết và tin cậy Chúa.