Khi lắng nghe mục sư nói về việc Chúa Jêsus rời thiên đàng đến thế gian, cậu bé Eldon năm tuổi đã há miệng kinh ngạc vì mục sư cầu nguyện cảm ơn Chúa đã chết thay cho tội lỗi chúng ta. Cậu bé ngạc nhiên hỏi: “Ồ không! Chúa đã chết sao ông Mục sư?”

Từ khi Đấng Christ bắt đầu sống trên đất, đã có những người muốn Ngài chết. Các nhà thông thái đến Giê-ru-sa-lem trong thời trị vì của vua Hê-rốt để hỏi thăm: “Vua dân Do Thái vừa sinh tại đâu? Vì chúng tôi đã thấy ngôi sao Ngài bên đông phương nên đến để tôn thờ Ngài.” (Mat. 2:2). Khi nghe tin này, vua Hê-rốt sợ rằng một ngày nào đó Chúa Jêsus sẽ chiếm lấy địa vị của mình. Vì vậy, ông sai lính giết tất cả bé trai từ hai tuổi trở xuống trong khắp thành Bết-lê-hem. Nhưng Đức Chúa Trời bảo vệ Con Ngài và sai thiên sứ đến để truyền cho cha mẹ Con Trẻ rời khỏi vùng đó. Họ đã chạy trốn và Ngài được an toàn (c.13-18).

Khi Chúa Jêsus hoàn thành chức vụ, Ngài bị đóng đinh vì tội lỗi của nhân loại. Tấm bảng treo trên thập tự giá của Ngài ghi rằng: “ĐÂY LÀ JÊSUS, VUA DÂN DO THÁI”, dù đó là lời chế giễu (27:37). Nhưng ba ngày sau, Ngài đã sống lại đắc thắng khỏi mộ phần. Sau khi thăng thiên, Ngài ngồi trên ngai, là Vua muôn vua và Chúa muôn chúa (Phil. 2:8-11).

Vua Jêsus đã chết vì tội lỗi của chúng ta – của bạn, của tôi và của Eldon. Chúng ta hãy mời Ngài bước vào cai trị tấm lòng chúng ta.