“Súp đá” là câu chuyện cổ tích có nhiều phiên bản, kể về người đàn ông đang đói khát đi đến một ngôi làng nọ, nhưng không ai cho anh chút thức ăn nào. Anh đặt một hòn đá và đổ nước vào cái nồi đun trên lửa. Dân làng tò mò quan sát khi anh bắt đầu khuấy “món súp”. Rồi một người mang đến vài củ khoai tây; một người khác cho vài củ cà rốt. Một người khác thêm củ hành tây, người khác đem nắm lúa mạch. Một nông dân góp ít sữa. Cuối cùng, món “súp đá” trở thành một món ăn ngon.

Câu chuyện này minh họa cho giá trị của việc chia sẻ, nhưng cũng nhắc nhở chúng ta đem theo những gì mình có, ngay cả khi chúng dường như không đáng kể. Trong Giăng 6:1-14, chúng ta đọc về một cậu bé dường như là người duy nhất trong đoàn dân đông nghĩ về việc đem theo một ít thức ăn. Các môn đồ của Chúa Jêsus không thể làm gì với năm cái bánh và hai con cá ít ỏi của cậu bé. Nhưng khi được dâng lên, Chúa Jêsus đã dùng chúng để cho hàng ngàn người đói được no bụng!

Tôi từng nghe ai đó nói rằng: “Bạn không cần phải cho năm ngàn người ăn. Bạn chỉ cần mang theo bánh và cá của mình”. Cũng giống như Chúa Jêsus lấy phần ăn của một cậu bé và nhân ra gấp nhiều lần vượt quá sự mong đợi hay tưởng tượng (c.11), Ngài sẽ chấp nhận những nỗ lực, tài năng và sự phục vụ mà chúng ta dâng lên. Ngài chỉ muốn chúng ta sẵn lòng dâng lên Ngài những gì chúng ta có.