Sau khi Jim Elliot và bốn nhà truyền giáo khác bị bộ lạc Huaorani giết vào năm 1956, không ai ngờ được những điều xảy ra tiếp theo. Elisabeth, vợ của Jim, cùng cô con gái nhỏ và chị của một nhà truyền giáo khác, đã sẵn sàng sống với những người giết chết người thân yêu của mình. Họ đã sống vài năm trong cộng đồng người Huaorani, học ngôn ngữ của bộ lạc này và dịch Kinh Thánh cho họ. Lời chứng về sự tha thứ và nhân từ của những người phụ nữ này đã thuyết phục được người Huaorani tin vào tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho họ và nhiều người đã tiếp nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa của mình.

Những gì Elisabeth và bạn của bà đã làm là tấm gương phi thường về việc không lấy điều ác trả điều ác, nhưng bằng điều thiện (Rô. 12:17). Sứ đồ Phao-lô khích lệ hội thánh Rô-ma bày tỏ việc Chúa biến đổi đời sống của họ qua hành động. Phao-lô nghĩ đến điều gì? Các tín hữu phải vượt lên trên mong muốn tự nhiên là trả thù; thay vào đó, phải thể hiện tình yêu với kẻ thù bằng cách đáp ứng nhu cầu của họ, như cung cấp thức ăn hoặc nước uống.

Tại sao phải làm điều này? Phao-lô trích dẫn một câu Châm Ngôn từ Cựu Ước: “Nếu kẻ thù anh em đang đói, hãy cho họ ăn; nếu đang khát, hãy cho họ uống” (c.20; Châm. 25:21-22). Sứ đồ Phao-lô cho biết rằng sự nhân từ mà các tín hữu thể hiện đối với kẻ thù có thể chinh phục họ và cảm hóa họ ăn năn.