Một người vô thần thẳng thắn cho rằng thật là trái luân lý khi cha mẹ dạy con cái về tôn giáo như thể tôn giáo đó thực sự đúng. Ông thậm chí còn tuyên bố rằng các bậc cha mẹ truyền niềm tin của mình cho con cái là đang phạm tội lạm dụng trẻ em. Mặc dù những quan điểm này là cực đoan, nhưng tôi biết có một số phụ huynh do dự trong việc khích lệ con cái về niềm tin. Trong khi hầu hết chúng ta luôn hy vọng sẽ ảnh hưởng trên con cái về quan điểm chính trị, hoặc dinh dưỡng, hoặc thể thao; nhưng vì vài lý do, một số người trong chúng ta lại có thái độ khác về vấn đề niềm tin nơi Chúa.

Ngược lại, Phao-lô viết về cách Ti-mô-thê được dạy “từ thuở ấu thơ… Kinh Thánh vốn có thể khiến con khôn ngoan để được cứu bởi đức tin trong Đấng Christ Jêsus” (II Tim. 3:15). Ti-mô-thê sẽ không thể trưởng thành trong đức tin nhờ sức riêng, mà không được giúp đỡ. Thay vào đó, mẹ ông nuôi dưỡng tấm lòng ông hướng về Chúa; sau đó ông giữ vững những gì đã học (c.14). Nếu Chúa là sự sống, là nguồn của sự khôn ngoan thật, thì việc chúng ta nhẹ nhàng nuôi dưỡng tình yêu dành cho Chúa trong gia đình mình là rất quan trọng.

Có rất nhiều hệ thống niềm tin đang ảnh hưởng đến con cái chúng ta. Các chương trình truyền hình, phim ảnh, âm nhạc, thầy cô, bạn bè, giới truyền thông – mỗi hệ thống đó mang những giả định (hiển nhiên hoặc chưa được công nhận) về niềm tin mà thực sự gây ảnh hưởng. Nguyện chúng ta không chọn cách im lặng. Sự tốt đẹp và ân điển mà chúng ta đã kinh nghiệm thôi thúc chúng ta hướng dẫn con cái mình theo Chúa.