Một buổi sáng tháng giêng, tôi thức giấc, nghĩ rằng sẽ nhìn thấy khung cảnh mùa đông ảm đạm quen thuộc đã chào đón tôi nhiều tuần qua: những ngọn cỏ màu ngà mọc lên giữa các mảng tuyết, bầu trời xám xịt và những nhánh cây khô. Tuy nhiên, điều gì đó lạ thường đã xảy ra sau một đêm. Màn sương bao phủ vạn vật với những tinh thể băng. Khung cảnh thiếu sức sống và buồn chán đã trở thành khung cảnh tuyệt đẹp lấp lánh dưới ánh mặt trời và làm tôi kinh ngạc.

Đôi khi chúng ta nhìn nan đề với đôi mắt thiếu đức tin. Chúng ta cho rằng nỗi đau, sự sợ hãi và tuyệt vọng sẽ chào đón chúng ta mỗi buổi sáng, mà không hề nghĩ rằng có thể có điều khác biệt xảy ra. Chúng ta không mong chờ sự phục hồi, tăng trưởng hoặc chiến thắng bởi quyền năng của Chúa. Tuy nhiên, Kinh Thánh cho biết Chúa là Đấng giúp chúng ta trong lúc khó khăn. Ngài chữa lành những tấm lòng tan vỡ và giải phóng những ai bị ràng buộc. Ngài an ủi những người đau buồn với “mão hoa cho những kẻ khóc than ở Si-ôn thay vì tro bụi, ban dầu vui mừng thay vì tang chế, ban áo ngợi ca thay vì tâm linh sầu khổ” (Ês. 61:3).

Điều đó không có nghĩa là Chúa chỉ muốn an ủi khi chúng ta gặp nan đề, nhưng Chúa chính là niềm hy vọng của chúng ta giữa cơn thử thách. Ngay cả khi chúng ta phải chờ đợi thiên đàng để có được sự giải thoát cuối cùng, Chúa vẫn hiện diện với chúng ta, khích lệ và vẫn thường bày tỏ cho chúng ta về chính Ngài. Trong hành trình cuộc đời, nguyện chúng ta hiểu lời của Thánh Augustine: “Từ chỗ đau thương nhất, con nhìn thấy vinh quang Ngài, và con kinh ngạc.”