Bố của cô bé đổ lỗi căn bệnh của ông là do ma thuật. Đó là bệnh AIDS. Khi ông qua đời, con gái ông, bé Mercy mười tuổi, ngày càng thân thiết với mẹ hơn nữa. Nhưng mẹ của bé cũng đau bệnh, và qua đời sau ba năm. Từ lúc đó, chị gái của Mercy đã nuôi nấng năm chị em. Cũng từ ấy, Mercy bắt đầu viết nhật ký về nỗi đau sâu thẳm của mình.

Tiên tri Giê-rê-mi cũng ghi lại nỗi đau của ông. Trong sách Ca Thương buồn bã, ông viết về sự tàn bạo của quân Ba-by-lôn đối với dân Giu-đa. Tấm lòng của Giê-rê-mi đặc biệt đau buồn đối với những nạn nhân nhỏ tuổi. Ông khóc: “Lòng dạ tôi đổ ra trên đất… Vì con gái dân tôi bị hủy diệt; vì trẻ em và trẻ sơ sinh ngất đi giữa các đường phố” (2:11). Dân Giu-đa có quá khứ chối bỏ Đức Chúa Trời, nhưng con cháu của họ cũng phải trả giá. Giê-rê-mi viết: “Chúng trút linh hồn trong lòng mẹ” (c.12).

Chúng ta dường như trông chờ Giê-rê-mi chối bỏ Chúa khi đối diện với đau khổ. Nhưng ông lại thúc giục những người sống sót: “Hãy trút đổ lòng ra như nước trước mặt Chúa. Hãy giơ tay hướng về Chúa vì sự sống của con cái ngươi” (c.19).
Việc trút đổ lòng mình trước mặt Chúa, như Mercy và Giê-rê-mi đã làm, là điều tốt. Than khóc là phần quan trọng của con người. Ngay cả khi Chúa cho phép nỗi đau xảy ra, Ngài cũng đau buồn với chúng ta. Chúng ta được tạo dựng theo hình ảnh Ngài, Ngài chắc hẳn cũng đau buồn!