Thông thường, bạn có thể biết bản đồ được vẽ ở đâu khi nhìn vào những địa điểm trong đó. Chúng ta thường có xu hướng nghĩ rằng nhà của mình là trung tâm của thế giới, vì thế chúng ta chấm một điểm ở giữa và phác thảo từ đó. Các khu phố bên cạnh có thể cách 80km về phía bắc hoặc nửa ngày lái xe về phía nam, nhưng tất cả đều được ước tính từ chỗ chúng ta ở. Các thi thiên cũng vẽ “bản đồ” riêng từ nhà trên đất của Chúa trong Cựu Ước, vì thế trung tâm của địa lý Kinh Thánh là Giê-ru-sa-lem.

Thi Thiên 48 là một trong rất nhiều Thi Thiên khen ngợi Giê-ru-sa-lem. “Thành của Đức Chúa Trời, núi thánh Ngài” là nơi “cao vút và đẹp đẽ” và là “niềm vui của cả trái đất” (c.1-2). Bởi vì “Đức Chúa Trời ngự trong những đồn lũy của thành”, Ngài “thiết lập thành ấy vững chắc đời đời” (c.3, 8). Danh của Đức Chúa Trời bắt nguồn từ đền thờ Giê-ru-sa-lem và vang ra khắp “các đầu cùng trái đất” (c.9-10).

Nếu bạn không đọc những dòng này từ Giê-ru-sa-lem, thì nhà của bạn không phải là trung tâm của thế giới Kinh Thánh. Nhưng khu vực bạn ở rất quan trọng, vì Chúa sẽ không nghỉ ngơi cho đến khi nào lời ngợi khen Ngài vang ra khắp “các đầu cùng trái đất” (c.10). Bạn có muốn trở thành một phần trong quá trình Chúa đạt đến mục đích của Ngài không? Hãy thờ phượng Chúa mỗi tuần với con dân Ngài và sống mỗi ngày vì sự vinh quang của Ngài. Danh của Đức Chúa Trời sẽ lan ra khắp “các đầu cùng trái đất” khi chúng ta dâng hiến chính mình và mọi điều mình có cho Ngài.