Người bố trẻ đã hết sức chịu đựng. Đứa con nhỏ của anh hét lên: “Ăn kem! Ăn kem!”. Cuộc chiến giữa trung tâm thương mại sầm uất bắt đầu thu hút sự chú ý của những người mua sắm gần đó. Người bố nói: “Được thôi, nhưng trước hết chúng ta cần làm một số việc cho mẹ. Được chứ?” – “Khônggg! Ăn kem!”. Khi đó, một người phụ nữ – nhỏ nhắn và ăn mặc lịch sự với đôi giày hợp màu với túi xách – đến gần họ. Người bố nói: “Thằng bé đang giận dữ”. Người phụ nữ mỉm cười và đáp: “Thật vậy, có vẻ như cơn giận đang chế ngự cháu. Đừng quên rằng cháu vẫn còn nhỏ. Cháu cần anh kiên nhẫn và gần gũi.” Tình hình không tự nhiên lắng xuống, nhưng đó là khoảng lặng mà hai bố con cần trong lúc đó.

Lời khuyên của người phụ nữ ấy cũng được nói đến trong Thi Thiên 103. Đa-vít viết về Đức Chúa Trời của chúng ta là Đấng “đầy lòng thương xót, hay làm ơn, chậm nóng giận và giàu lòng nhân từ” (c.8). Sau đó ông tiếp tục minh họa bằng hình ảnh người cha trên đất, là người “thương xót con cái mình”, và hơn như thế “Đức Giê-hô-va thương xót người kính sợ Ngài” (c.13). Cha Thiên Thượng “biết chúng ta được nắn nên từ đâu; Ngài nhớ lại rằng chúng ta vốn từ cát bụi” (c.14). Ngài biết chúng ta mỏng manh và nhỏ bé.

Chúng ta thường thất bại và cảm thấy nặng nề bởi những nan đề trong cuộc sống. Thật là sự đảm bảo tuyệt vời khi chúng ta nhận biết tình yêu thương dư dật, nhẫn nại, và sự hiện diện không ngừng của Cha Thiên Thượng.