Trong khoảng thời gian hai tháng vào năm 1994, có tới một triệu người Tutsi bị giết ở Rwanda bởi các thành viên bộ lạc Hutu quyết định giết chết đồng hương của mình. Trước nạn diệt chủng khủng khiếp này, giám mục Geoffrey Rwubusisi đã đề nghị vợ mình tiếp cận với những người phụ nữ đã mất đi người thân yêu. Câu trả lời của bà Mary là: “Tất cả những gì em muốn làm là khóc.” Bà cũng đã mất đi gia đình mình. Câu trả lời của vị giám mục là lời của một lãnh đạo khôn ngoan và người chồng quan tâm: “Mary, em hãy tập hợp những người phụ nữ lại và khóc cùng nhau.” Ông biết rằng nỗi đau của vợ đã chuẩn bị bà để chia sẻ với nỗi đau của người khác.

Hội thánh là gia đình của Đức Chúa Trời, là nơi mọi người đều có thể chia sẻ với nhau về cả những điều tốt đẹp và những điều không tốt đẹp. Từ “lẫn nhau” trong Kinh Thánh Tân Ước được sử dụng để mô tả sự phụ thuộc lẫn nhau của chúng ta. “Hãy yêu thương nhau thân thiết như anh em; hãy hết lòng kính nhường nhau… Hãy sống hòa hợp với nhau…” (Rô. 12:10, 16). Mức độ kết nối của chúng ta được thể hiện trong câu 15: “Hãy vui với kẻ vui, khóc với kẻ khóc.”

Mặc dù mức độ và phạm vi nỗi đau của chúng ta không thể so sánh với những người bị ảnh hưởng bởi nạn diệt chủng, nhưng đó là vấn đề rất cá nhân và rất thật. Và, như với nỗi đau của Mary, nhờ những gì Chúa đã làm cho chúng ta, chúng ta có thể chấp nhận và chia sẻ để an ủi và đem đến ích lợi cho người khác.